Cổng thông tin điện tử huyện Giang Thành

Hội Văn học Nghệ Thuật

Xem với cỡ chữAA

Thơ: NGƯỜI BẠN XÓM CHÀI

(15:22 | 30/05/2018)

 

 

 

Con đường đất ngổn ngang cây đổ

Mái nhà xiêu lốc thổi bay rồi

Bão giằng xé miền quê yên ả

Xóm chài nghèo thêm dăm trẻ mồ côi …

 

Cha thằng bạn gởi thân cho sóng dữ

Đời mưu sinh bỏ học giữa chừng

Ngày xuống chợ làm thuê, vác mướn

Đêm kéo chài sương lạnh sống lưng

 

Năm tháng dài, mưa nắng dửng dưng

Giờ gặp lại bạn tôi già trước tuổi

Giữa trùng khơi sóng xô gió nổi

Vẫn ước mong bám biển đổi đời …

 

Bạn cười nói đã là dân xứ biển

Da sạm đen, nắng khét lưng trần

Phải hiểu biển lúc thét gào nổi giận

Khi dịu dàng sóng nước miên man

 

Biển cho người tôm cá đầy khoang

Biển vun đắp tình cha nghĩa mẹ

Cha dâng biển hết một thời trai trẻ

Mẹ nâng niu từng vạt lưới vừa đan…

 

Rượu bạn rót cũng nồng nàn vị biển

Lắm khi say mặn đắng cõi lòng

Đời ngư phủ đâu lúc nào nhàn nhã

Bạn cười buồn đôi mắt nhuộm hoàng hôn

 

Đời có số, số ai nấy hưởng

Ngán ngại gì khổ cực trần thân

Gặp phải lúc đất trời giở chứng

Nhà cửa tao gán nợ mấy lần …

 

Nhưng gian khó không làm tao nhục chí

Được hay thua như thể bắt đầu

Rồi tao sẽ tao xây nhà, cưới vợ

Cứ tin là biển chẳng phụ tao đâu

 

Chiều chầm chậm trãi mình trên cát

Những con tàu thấp thoáng khơi xa

Có tiếng trẻ đùa vui nghịch sóng

Xóm chài nghèo dần đổi thịt thay da

 

Cung bậc nào trổi dậy giữa bao la

Như nói hộ ân tình ai với biển

Nơi phương xa cánh chim trời phiêu bạt

Cũng quay về nghe tiếng biển thiêng liêng…

Nguyễn Ngọc Hồng Phong