Cổng thông tin điện tử huyện Giang Thành

Hội Văn học Nghệ Thuật

Xem với cỡ chữAA

Thơ: TRÊN QUÊ HƯƠNG CHIÊU ANH

(15:30 | 31/05/2018)

 “Tài hoa lâm lập trứ Phương Thành
Nam bắc hàm vân thập bát anh”


Hoàng hạc bay về mây ngẩn ngơ
Cô liêu đá núi ngậm sương mờ
Ráng chiều nhuộm thắm trời biên giới
Nhuộm cõi phiêu bồng, nhuộm xứ thơ …

Lãng tử bồi hồi trên lối cũ
Mười năm vai nặng gánh phong trần
Chợt nghe đâu đó hồn thiên cổ
Dập dồn trống hội đất Chiêu Anh.

Ta như gió nổi miền cô quạnh
Thổi động Châu Nham rợp lúa đồng
Thổi ngàn mây trắng về Nam Phố
Thổi vạt nắng hồng rơi bến sông …

U tịch triền cao hòn đá lăn
Bảng lảng chiều buông khói trắng ngần
Chuông chùa khoan nhặt trời Thạch Động
Ngựa mỏi dặm đường thương cố nhân.

Chí lớn, ừ thôi đời chìm nổi
Giong buồm, ta thỏa mộng trùng khơi
Thuyền đi chở nặng lòng Kim Dữ
Chở những vần thơ, chở tiếng cười …

Trăm năm giữa dòng người xuôi ngược
Ai nhớ ai quên thuở bụi hồng
Giang Thành ngựa hí vang trời rộng
Bạt ngàn sông núi tắm trăng trong.


Ta biết về đâu đêm huyền mộng
Sầu xẻ canh thâu tiếng nguyệt cầm
Phù vân muôn dặm mờ nhân ảnh
Thôi đành lỗi hẹn cõi thơ ngâm.

Chí lớn, ừ thôi ta trở lại
Hoàng hạc bay xa mất dấu rồi
Mười năm thắp mộng trăm năm ấy
Lối về ta đứng ngóng mây bay …

Nguyễn Ngọc Hồng Phong