Cổng thông tin điện tử huyện Giang Thành

Hội Văn học Nghệ Thuật

Xem với cỡ chữAA

Thơ: QUÊ NGHÈO MÙA LŨ

(15:33 | 07/06/2018)

  Tôi với nó hai thằng xa xứ
Tháng ngày qua xuôi ngược thị thành
Đời nó khổ rời quê tìm vận
Mà cái nghèo bám riết đôi chân …

Mùa nước này quê nó lũ lên nhanh
Nghe tin có mấy người chết đuối
Cái xứ nghèo bò trâu còn đói
Huống hồ chi phận bạc con người.

Ba lần xe, một lần xuồng máy
Vậy là tôi theo nó về quê
Tôi đã thấy những nóc nhà ngoi ngóp
Giữa mênh mông biển nước ê chề …

Mẹ nó bảo về mần chi tốn kém
Người nhà quê chân cứng đá mềm
Bạn mày đến tao đi mượn gạo
Tôi gượng cười nhìn bọn trẻ lấm lem …

Chiều vùng lũ trôi dài biền biệt
Biết về đâu mấy đám lục bình
Nhà ai khóc thương người vừa mất
Tiếng kinh cầu ray rứt cõi u linh …

Câu vọng cổ lưng chừng đã nghẹn
Rượu vài ly nước mắt lưng tròng
Bạn than thở đời tao nặng nợ
Nhà nát rồi vẫn cứ long đong.

 

 

 

Đêm khắc khoải giữa dòng tiềm thức
Lời ai ru cay đắng ngọt bùi
Một thời đã lãng quên chợt nhớ
Nguồn cội nào văng vẳng tiếng con thơ.

Tôi đã thấy nghĩa tình sâu nặng
Từ mớ rau nắm thóc chia nhau
Đời cày cuốc tay người chai sạn
Mẹ còng lưng quảy gánh nhọc nhằn.

Ai gieo những mầm xanh vào đất
Cho phù sa dịu ngọt tâm hồn
Xin cúi mặt giữa trời quê rộng lớn
Để một lần được thấy lớn khôn hơn …

Nguyễn Ngọc Hồng Phong